R.I.P

Con người thật lạ, luôn đợi chờ một điều gì đó xảy ra rồi mới chịu thay đổi. Tôi quyết đinh sẽ chịu khó viết nhiều hơn một chút bằng tiếng Việt. Trước đây hay viết bằng tiếng Anh, chủ yếu để luyện kĩ năng viết. Mỗi lần viết vừa lâu lại càng dẫn đến lười viết hơn.

Tối mồng 2 Tết, đang ngồi chợt nghe Hằng hỏi “Anh ơi hình như cô Hằng làm sao rồi?”. Tôi cau mày, trách Hằng sao nói năng xui xẻo. Hằng bảo thấy trên facebook bạn cô nói “wish I could hear your voice again knowing that I never could”. Tôi giật mình, thầm mong không có điều gì xảy ra. Chợt ngẫm đúng là cũng phải rất lâu rồi không thấy cô cập nhật gì trên facebook. Dạo trước vẫn thấy cô thỉnh thoảng up ảnh con gái hay vào khen ảnh của 2 vợ chồng. Vào trang của cô, thấy đã gần 1 năm rồi không có bài post nào của cô. Kéo mãi xuống bên dưới cũng chỉ thấy những dòng em gái cô viết cho cô. Vậy là điều tồi tệ ấy đã xảy ra. Cô mới lấy xong bằng tiến sĩ ở New Zealand hơn 1 năm trước rồi thỉnh thoảng ghé về VN giảng dạy. Hai vợ chồng còn định khi nào sang New Zealand thì ghé qua chỗ cô chơi.. Cô còn trẻ và bé gái còn nhỏ quá..

Dù chỉ học cô năm đầu đại học nhưng cô lại là một trong những giáo viên tôi thích nhất. Cô đã từng đạt giải quốc gia môn tiếng Anh và rồi trở thành giáo viên dậy tiếng Anh bậc đại học. Các bạn trong lớp không ai nói ra nhưng tôi dám chắc ai cũng rất thích cách dạy của cô, đặc biệt là ở sự thân thiện với sinh viên. Có lần (không nhớ có phải là dịp sinh nhật Bác hay không), bọn tôi bảo cô hát bài gì đi. Tưởng nói đùa vậy thôi mà cô hát cho nghe một đoạn trong bài “Giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò ví dặm”. Cô còn cho cả lớp Yahoo ID bởi lúc ấy Yahoo! Chat vẫn rất thịnh hành ở VN, joliehang. Lúc này cũng là khi tôi mới quen Hằng, nên cũng hay vào tâm sự với cô chuyện yêu đương tuổi trẻ, nói bạn gái em cũng tên giống cô vậy. Lúc kể cô nghe hai đứa đang bị bố mẹ phản đối, cô kể cho nghe chuyện yêu một anh ở xa nhưng chắc khó thành vì cũng bị bố mẹ phản đối, mà anh kia có vẻ không được có lập trường dứt khoát lắm. Tôi thích người sau này thành chồng cô hơn. Dù chưa gặp nhưng nhìn anh rất hiền, có lần vào nói chuyện với cô nhưng lại thành nói với anh cũng thấy vậy. Hết năm đầu thì không được học cô nữa, một phần do trường phân công nhưng một phần cũng vì cô sắp đi học cao học. Cô giáo dậy tiếng Anh chúng tôi năm thứ 2, khi vào lớp không hiểu sao lại biết tên tôi. Hỏi thì cô bảo nghe cô Hằng nói trong lớp có một cậu nhìn cứ dreamy (chắc như mơ ngủ). Đêm hôm biết tin, tôi đã mơ lại thấy cô đứng trên giảng đường và lại được nói chuyện với cô suốt đoạn đường đi về nhà. Nhưng sẽ chẳng bao giờ còn được gặp cô nữa. Mong cô yên nghỉ. Và dù chưa bao giờ tin, tôi mong có một cõi thiên đường thật sự ngoài cuộc sống này, để những người như cô và những người thân khác của tôi được lên đó.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s